Tôi không còn muốn tiếp tục sống cùng ba mẹ nữa, không còn muốn gặp bất kỳ ai trong gia đình. Cảm giác bị lừa dối, bị lợi dụng và “bào mòn” suốt 18 năm đã khiến tôi kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Dù cố gắng yêu thương và tha thứ, tôi nhận ra mình chỉ đang tự làm đau bản thân trong một vòng luẩn quẩn của sự thao túng và phản bội từ chính những người ruột thịt.
Khởi đầu một sự lừa dối cay đắng
Tôi sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả. Khi còn trẻ, tôi có một mối tình đẹp ở Việt Nam, nhưng ba mẹ đã kịch liệt phản đối. Lý do? Có người ngỏ ý đưa tôi ra nước ngoài. Mẹ tôi, với lời lẽ đầy “công ơn”, nói rằng tôi phải có trách nhiệm trả hiếu, phải ra nước ngoài lấy chồng để giúp đỡ gia đình. Họ hứa hẹn rằng nếu cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, tôi hoàn toàn có thể trở về Việt Nam.
Ngày tôi đi, tôi đã cầu xin bố mẹ đừng nói với bất cứ ai về việc tôi sang Mỹ. Tôi muốn giữ lại một con đường lui, một cơ hội để trở về, kết hôn với người mình yêu và tiếp tục việc học đại học nếu mọi thứ không như ý. Nhưng lời hứa ấy, cũng như bao lời hứa khác, chỉ là gió thoảng.

Khi cuộc hôn nhân của tôi gặp vấn đề, tôi cầu xin bố mẹ giúp đỡ để trở về. Phản ứng của họ đã khiến tôi bàng hoàng và tuyệt vọng. Bố tôi tuyên bố sẽ “từ mặt” nếu tôi đặt chân về Việt Nam, không cho phép tôi bước chân vào nhà. Tôi đã khóc, hỏi tại sao họ lại lừa dối tôi trắng trợn đến vậy. Mẹ tôi thì giải thích rằng vì ngày tôi đi, họ đã lỡ nói với họ hàng, giờ nếu tôi trở về sẽ khiến họ “mất mặt”. Dù có ra sao, tôi cũng phải ở lại đất Mỹ.
“Sự phản bội ấy như một nhát dao đâm vào trái tim non trẻ của tôi. Tôi từng làm điều dại dột, nhưng khi thoát khỏi chuyện đó, tôi lại nghĩ thương họ. Có lẽ cái nghèo đã khiến người ta trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn hơn.”
18 năm gồng gánh và sự “bào mòn” không ngừng
Chỉ một năm sau khi tôi sang nước ngoài, mẹ tôi gọi điện xin tiền để xây nhà. Thời điểm đó, tôi không có tiền, nhưng trớ trêu thay, tôi vừa gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng, bị vỡ đầu. Toàn bộ số tiền bồi thường, tôi đã gửi hết về cho bố mẹ để xây nhà. Họ xây một căn nhà to hơn số tiền tôi có, và rồi lại tiếp tục gọi điện xin tôi gửi thêm để trả nợ. Trong khi đó, ba người chị em của tôi không phải chi một đồng nào. Người chị thứ hai của tôi cũng ở nước ngoài, nhưng mẹ nói chị ấy không đi làm nên không phải lo gì.
May mắn trời thương, tôi dần ổn định và làm ăn khá giả. Kể từ đó, tôi đều đặn gửi tiền về hàng tháng để lo cho bố mẹ. Không chỉ vậy, tôi còn chi trả tiền học đại học cho em, và chu cấp cho hai người chị khác. Tôi đã làm việc này liên tục gần 18 năm.
Sự thật trần trụi sau vỏ bọc gia đình
Chỉ khi bố mẹ sang sống cùng tôi, tôi mới thực sự nhìn thấy những “mặt trái” của họ. Khi tôi chưa có nhà riêng, mẹ thường xuyên gọi điện cho các chị và em để nói xấu tôi. Tiền mà tôi gửi về để chu cấp cho những người ở Việt Nam, mẹ tôi lại nói đó là tiền mẹ giúp chăm con nên tôi phải trả. Trong khi bố mẹ sống cùng tôi, họ không phải chi một đồng nào. Thậm chí, bố mẹ đi làm, tôi cũng không lấy một xu nào, dù chỉ là một mớ rau.

Mẹ luôn miệng nói rằng những người ở Việt Nam đã cố gắng làm việc hết sức rồi, họ không đủ ăn nên luôn cần tôi gửi tiền hàng tháng đều đặn. Thậm chí, khi người chị ở nước ngoài sinh con không có tiền, khi chị ấy bệnh tật, hay khi con của chị ấy cần phẫu thuật, tất cả tôi đều phải gánh vác chi phí.
Điều đau lòng nhất là mỗi khi tôi gặp khó khăn tài chính, mẹ lại bảo tôi phải “cố gắng tự xoay xở”. Bà nói việc gửi tiền lại cho tôi sẽ “nguy hiểm cho chị em của tôi lắm”. Rõ ràng, sự ưu tiên của họ không bao giờ dành cho tôi.
Đỉnh điểm của sự dối trá
Càng sống lâu cùng ba mẹ, tôi càng phát hiện ra nhiều bí mật và những lời nói dối trắng trợn hơn. Có lần tôi về Việt Nam chơi, mẹ đã gọi điện mời 32 người đi ăn nhà hàng cao cấp, vậy mà lại nói dối với tôi rằng chính họ mời tôi. Khi tôi bước tới bàn tiệc, nhận ra có rất nhiều người và họ đều đồng loạt cảm ơn tôi vì đã mời họ. Tôi đã không kìm được sự tức giận, lớn tiếng la mẹ tại sao lại dối trá như vậy.
Sau 18 năm bị lợi dụng, lừa dối và “hút máu”, tôi nhận ra mình đã trao hết tình cảm và tài sản cho một gia đình mà dường như không hề yêu thương hay trân trọng tôi. Tôi mệt mỏi, kiệt sức và chỉ muốn tìm cho mình một lối thoát khỏi mối quan hệ độc hại này. Liệu tôi có nên buông bỏ tất cả để tìm lại sự bình yên cho chính mình?