Không ai nói với tôi rằng, 34 tuổi vẫn cô đơn là một nỗi đau âm ỉ

Không ai nói với tôi rằng, 34 tuổi vẫn cô đơn là một nỗi đau âm ỉ

Tôi ngồi giữa mâm cơm, tiếng cười nói rộn ràng của gia đình bỗng trở nên lạc lõng. Lại một lần nữa, câu hỏi ấy vang lên, như một nhát dao cứa vào trái tim đã chai sạn.

Ở tuổi 34, khi bạn bè đã yên bề gia thất, có con bồng con bế, tôi vẫn lẻ loi một mình, đối mặt với ánh mắt dò xét và những lời thúc giục không ngừng. Và tôi, tôi chỉ muốn biến mất khỏi cái khoảnh khắc ngột ngạt ấy.

34 tuổi, nỗi cô đơn không nói thành lời

Tôi là Đạt, một người con trai sinh ra từ mảnh đất Bến Tre nắng gió, nay làm việc ở Sài Gòn phồn hoa. Cuộc đời tôi, những tưởng sẽ suôn sẻ như bao người khác, nào ngờ lại kẹt lại ở ngưỡng cửa của hạnh phúc cá nhân.

Mối tình đầu kéo dài ba năm, tưởng chừng đã là bến đỗ, nhưng rồi cũng tan vỡ vì những khác biệt không thể dung hòa. Nàng và tôi, hai đường thẳng song song, dù cố gắng đến mấy cũng chẳng thể giao nhau.

Không ai nói với tôi rằng, 34 tuổi vẫn cô đơn là một nỗi đau âm ỉ
Không ai nói với tôi rằng, 34 tuổi vẫn cô đơn là một nỗi đau âm ỉ

Từ sau đổ vỡ ấy, tôi mạnh dạn hơn, tôi theo đuổi những cô gái mình thích, dành hết tâm tư, tình cảm. Thế nhưng, vận may dường như không mỉm cười. Những lời từ chối cứ thế chất chồng, biến hy vọng thành nỗi thất vọng nặng trĩu.

Mỗi ngày đi làm về, căn phòng trọ lạnh lẽo lại chào đón tôi. Nhìn quanh, đồng nghiệp có đôi, bạn bè khoe ảnh gia đình nhỏ ấm cúng. Tim tôi quặn lại, một nỗi cô đơn gặm nhấm, âm ỉ từ bên trong.

Áp lực vô hình từ những lời quan tâm

Đỉnh điểm là những lần về quê. Vừa bước chân vào nhà, mẹ đã thở dài, rồi chú, dì, cô, bác… ai cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý. ‘Đạt ơi, bao giờ cho cô ăn cỗ đây?‘, ‘Thằng Tí nhà bên nó mới cưới vợ xong, mày cũng 34 rồi đấy!‘, ‘Không kén chọn nữa đi con, cứ lấy đại một người cho có vợ có con‘.

Những lời nói ấy, họ tưởng là quan tâm, nhưng với tôi, chúng như những mũi kim châm thẳng vào vết thương lòng. Tôi nín lặng, cố gắng nuốt trôi cục tức nghẹn ứ nơi cổ họng. Tôi muốn hét lên rằng:

Không ai nói với tôi rằng, 34 tuổi vẫn cô đơn là một nỗi đau âm ỉ

‘Con cũng muốn lắm chứ! Con cũng mơ có một mái ấm, có vợ, có con lắm chứ! Nhưng sao mà khó quá!’

Ước mơ lớn nhất của tôi bây giờ không phải là công danh sự nghiệp gì cao xa, mà chỉ đơn giản là có một người phụ nữ nắm tay, cùng xây dựng một gia đình nhỏ. Một mái nhà có tiếng cười trẻ thơ, có bữa cơm ấm áp chờ đợi. Nhưng sao ước mơ ấy lại trở nên xa vời đến thế?

Chờ đợi bao giờ?

Có lẽ, cái duyên, cái số nó chưa tới. Tôi không biết phải chờ đợi đến bao giờ. Mỗi ngày trôi qua, nỗi sợ hãi về một tương lai cô độc càng lớn dần. Tôi vẫn cố gắng, vẫn tìm kiếm, nhưng đôi khi, sự mệt mỏi lại muốn nhấn chìm tất cả.

Bạn đã bao giờ trải qua cảm giác tương tự chưa? Cái cảm giác muốn bùng nổ khi bị người thân thúc giục chuyện trăm năm? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn ở phần bình luận nhé.

Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, đừng ngần ngại chia sẻ để nhiều người đồng cảm cùng đọc.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *